Phong bì

PHONG BÌ

Hồi nó còn nhỏ, trước nhà có một khoản vườn rộng chừng hai cái nông tằm. Mẹ nó thường sưa tầm rất nhiều loại hoa mang về trồng trong khoảng đất đó. Nó như một con chim chích bông, ngày ngày mang chiếc bình tưới ra vườn, tắm mát cho từng góc hoa, miệng hát những bài hát trẻ con mà đôi chỗ còn ngọng líu. Đến ngày, tờ lịch trên tường được khoanh mực đỏ, nó dậy rất sớm, háo hức chạy ra vườn. Nó ngó quanh vườn rồi nhẹ nhàn nâng cành hoa lên, chọn cắt những bông hoa thược dược, những bông hoa cẩm chướng đỏ tươi còn ước đẫm sương mang đến lớp tặng cô giáo. Đón đóa hoa tươi nguyên từ tay nó, khuôn mặt cô giáo lấp lánh niềm vui. Nó nhảy chân sáo ra khỏi lớp với lời khen vẫn vỗ nhịp bên tai:

– Hoa đẹp quá, cảm ơn em nhé!

Vài năm sau, một con đường lên thị xã được mở chạy qua nhà nó. Bố mẹ bàn tính xây cất lại ngôi nhà. Khoảng vườn trồng hoa bị phá để xây cửa hàng tạp hóa. Nó đứng nhìn những nụ hoa chúm chím bị bầm dập ngơ ngẩn tiếc. Không còn những đóa hoa tươi trong nhà, ngày 20/11, nó góp chung tiền với mấy đứa bạn mua quà tặng cô giáo: khi thì chiêc khăn quàng cổ, lúc thì đôi găng tay,… rồi ngồi nắn nót viết lời chúc lên tấm bưu thiếp xinh xinh, hí hoáy gói quà, thắt nơ. Hơi mất công một tí nhưng vui đáo để.

Nó lên học cấp hai. Ngày “hội” của các thầy cô, nó không phải bận tâm đến chuyện tặng quà nữa, đã có bố mẹ lo. Mẹ là người cẩn thận nên quà đã mua từ mấy hôm trước, cả lời chúc mừng mẹ cũng chuẩn bị trong đầu rồi nó chỉ có mỗi việc là lẽo đẽo đi theo đến nhà thầy cô rồi về.

Đầu tuần, mẹ đi công tác tít trong Bình Dương. Sáng, nó đang thiu thiu ngủ thì nghe chuông điện thoại réo rắt. Nhấc máy lên, nó nghe giọng nói rất quen của mẹ:

– Ngày mai, mẹ mới ra được, phong bì mẹ đã để sẵn trong tủ, chiều hai bố con mang đến chúc mừng cô nhé!

Mẹ cúp máy. Nó mở tủ rồi lặng nhìn chiếc phong bì mẹ đã đặt ngay ngắn trên cuốn sổ bìa da màu đen. Có một vật gì đó sắc nhọn vừa quệt vào lòng nó. Hình như mẹ đã đã để lại cho nó không chỉ là chiếc phong bì.

Tác giả: BÙI THU HOÀN

Chia sẻ lên

Trả lời